Viết về một ngày mà bản thân t nóng giận
Có một câu hỏi t hay hỏi mình là “Sao dạo này t lại hay tức giận vậy nhỉ ?”. Dù t là một thằng nhận thức rất rõ là khi tức giận t khá bị mất năng lượng, và t không suy nghĩ lý trí được lúc đó.
Nay chỉ là 1 ngày t ghét phải cãi nhau về 1 cái bug liên quan đến dự án đang làm của công ty, nơi mà 1 người manager thì không thể hiểu detail được dự án được implement như thế nào nhưng phải hùa theo hướng làm sao dự án hoàn thành và đem lại lợi ích cho business, và các bên còn lại thì chỉ có thể nhìn theo view của họ để làm product đem lại giá trị cho người dùng, chứ không phải ưu tiên đi đào sâu root cause.
Một cái bias của t là dù làm công ty product, nhưng t là thằng đéo quan tâm lắm người dùng dùng như thế nào =)) và nó đem lại lợi ích gì cho công ty, thứ t quan tâm là problem-solving và bản chất tại sao nó vậy =))) Nhưng mà 1 fact là cách dùng của customer quyết định cái requirements của product.
Cái tôi của t muốn chứng minh rằng t là thằng đúng, là thằng thông minh nhất trong tình huống đó. T sẽ làm mọi giá để chứng minh cái tôi này, không thoả hiệp, không hùa đám đông vì đơn giản t phải là thằng hiểu nhất cái mình làm.
Solution đưa ra phải based trên root cause, không phải fix tạm thời.
Tối t nghĩ lại, trong trường hợp hòi chiều, rõ ràng mobile cũng có ý đúng và có hit lên server chỉ là t check cái token có trong cache trước rồi mới log POST requests thôi. Nên t cũng có phần sai, nhưng nó k ảnh hưởng tới cái bug, cũng không phải là root cause.
Do đó bài học t rút ra là trước khi debate hay đồng ý với người khác
-
Bước 1: t phải nghi ngờ bản thân mình (suy nghĩ 2 lần về mình trước).
-
Bước 2 là nghi ngờ solution của người khác nếu không phải là root cause, không bao giờ để bản thân bị dắt.
-
Bước 3: Trong quá trình thương lượng không được, hãy tính trước next step để đưa về 1 ván win-win hoặc nhờ bên thứ ba phân xử.