Viết về Cognitive Empathy & Emotional Empathy

Lâu rồi t chưa viết post, chỉ là hôm nay t nhận ra và unlock được thêm 1 khả năng của bản thân t được gọi là “cognitive empathy”.

Đó là 1 khả năng mà t cảm nhận được khá lâu nhưng không gọi tên được “t đối diện với cảm xúc t bằng việc phân tích, t cũng hay sense được cảm xúc người khác, t cũng hay nhận ra được một số cái khó chịu mỗi khi t áp lực lên đối phương, hay cái mà mọi người hay nói là nghĩ nhiều, suy diễn, sợ bị người khác đánh giá, nghĩ gì về mình”, đôi khi đó là ảo tưởng trong t nhưng đôi khi nếu nó đúng thì sao ?

Trước t từng đa nghi t là 1 thằng vô cảm và have wtf problem happened with me, t “không có cảm xúc vui buồn khi người khác chia sẻ vui buồn với t” nên t nghĩ t không có khả năng đồng cảm với bất kỳ ai. Nhưng sau khi tìm hiểu về “empathy”, thì t nhận ra đồng cảm có thể chia thành 3 loại lận: Cognitive Empathy, Emotional Empathy, Affective empathy

image

  • Cognitive Empathy: khả năng role-playing cho câu nói If I were you, I will…. Thường người chơi hệ này là những người đưa ra các lời khuyên lý trí giải quyết đúng vấn đề cho người khác, t chơi hệ này =))

  • Emotional/Affective Empathy: cảm nhận được cái feeling của người khác.

  • Compassionate Empathy: này t chưa gặp, nhưng theo định nghĩa thì họ feel được bạn đồng thời muốn giúp đỡ bạn như tạo được cho người khác cái feeling như safe, companion =)) cái này t mù, t chỉ biết được m “safe” hay không thôi.

Điểm hay của cái kỹ năng này là, khi m có một lượng knowledge base ở nhiều topic thực tế hơn ví dụ lịch sử, chính trị, tài chính, công việc liên quan tới đối phương… thì cái khả năng này của m lại càng được enhance. T có thể đặt giả thuyết “Nếu t là họ, t sẽ hành xử như thế nào, từ đó đoán được tại sao họ làm vậy và họ sẽ làm gì ?” Nhưng thực tế là t k thể feel được họ =)). Một ví dụ là t sẽ có thể “put yourself in someone’s shoes”, t “role playing” được nếu t là họ thì t sẽ làm gì, tại sao họ buồn, nhưng gọi là t có “buồn” với họ không thì câu trả lời của t là “t không cảm thấy được =))”

Nhưng đôi khi, solution cho 1 problem không phải là “làm như thế nào” mà đôi khi họ cần 1 cảm giác như “I see you” và m để im để họ tự giải quyết vấn đề của họ. Một cái sense này là 1 số người trong khi áp lực hay “silent treatment” hay “ở một mình, không muốn gặp ai”, có người “tự nói chuyện vs inner child”, “hành trình tâm linh“,… =)) T không có vậy nên t k hiểu được, t chỉ là Why Why Why, Đối phương đúng hay sai, Next step t làm gì thôi: trả thù nó thì pros cons như thế nào =)) thông cảm cho thằng vô cảm này =)) Nói tóm lại thì “Emotional và Compassionate empathy” giải quyết được vấn đề này bắn cách bán cho họ được cảm xúc safe

Nhưng lớn rồi, thì t cũng cần thích nghi đúng không, thì với cognitive empathy, t có thể develop bản thân t bằng việc build knowledge base ở nhiều trải nghiệm khác nhau. Khi gặp vấn đề của 1 người, thay vì phán xét ép họ theo ý t, thì t cách nhẹ nhàng hơn là t role-playing xem nếu t là họ, thì t sẽ làm gì ? Từ đó, t sẽ hiểu được cảm xúc của họ hơn, và không cần phải cảm thấy điều đó, điều này gây bớt áp lực lên cảm xúc của t nhưng vẫn kết nối được họ =)) Thông cảm cho 1 thinker, điểm yếu của tụi t là k chịu được áp lực cảm xúc nên buộc phải kiềm nén nó, cảm xúc tụi t k có tự nhiên, nó là cảm xúc có điều kiện và bị tắc nghẽn như đường ống nước vậy =)) Chứ không phải tụi t khinh người hay gì, nhưng t sẽ không thể nào tuôn trào cảm xúc quá mức được, do đó đừng có kêu cái trò cảm nhận cảm xúc, ngồi xuống nói chuyện với cảm xúc hay gì, t né nó lắm :))) chứ thử nếu m thử tuôn trào cảm xúc trước mặt t như khóc hoặc 1 cú shock gia đình có người mất đi, thì t sẽ trơ cái mặt ra không biết làm như thế nào ấy và t cần 1 thời gian process cảm xúc đó để biết t sẽ action ntn.

May 2, 2026